Khi bước vào hôn nhân rồi mới thấy chuyện không đơn giản. Hai vợ chồng đều đi làm, công việc của vợ còn nặng nhọc hơn cả chồng. Vậy nhưng anh không hề biết san sẻ. Vợ tỉ tê nhờ phụ giúp, chồng ừ hử lấy lệ rồi dán mắt vào máy vi tính lướt nét. Trong bất cứ trường hợp nào, dù có lỗi hay không, chồng vẫn luôn tìm cách chứng minh mình đúng, ai góp ý cũng bỏ ngoài tai. Cũng bởi tính chấp nhất mà chồng dị đồng với sếp rồi tự tiện nghỉ việc. Gánh nặng kinh tế gia đình đổ dồn lên vai vợ. Cả ngày rảnh rỗi song chồng tịnh vô không đụng đến bất cứ một việc lặt vặt nào. Tôi đã dùng rất nhiều biện pháp mà vẫn chẳng mảy may đổi thay chút nào tính toán của chồng. Hình như anh không nhớ nổi một điều gì từ những lời thủ thỉ của vợ. Thỉnh thoảng tôi cũng nhắn, viết mẩu giấy để bàn hoặc gửi thư điện tử tâm can chuyện này chuyện kia trong cuộc sống vợ chồng. Lần nào cũng vậy, anh không hề hồi âm, hỏi có đọc qua không thì anh bảo có. Quanh năm suốt tháng, vợ hỏi thì trả lời, không thì rút vào phòng lướt nét một mình. Nếu phải “kể tội” chồng, tôi không biết kể đến bao giờ mới hết. Vẫn biết đàn ông không tỉ mỉ như nữ giới, nhưng sao chồng tôi có thể vô tâm một cách kinh khủng như thế? Tâm can với mẹ và dì, cả hai đều bênh anh ấy. “Chồng nhân hậu, không gái gú ngoại tình, như thế còn đòi hỏi gì nữa?”; “Trừ khi nó bội nghịch vợ, còn lại tất tật những chuyện khác đều là chuyện nhỏ”... Ái tình dành cho chồng cứ mai một dần trong tôi. Tôi đã cảnh báo điều này với anh trong một lá thư ngắn đầy tình cảm. Chồng không hồi âm, cũng chẳng nói gì. Tôi hỏi thì anh ấy tỉnh bơ: “Tụi mình đã yêu nhau rất lâu trước khi cưới, điều đó không có gì đổi thay, nghĩ vẩn vơ làm gì”. Tình cảm cũng cần được nuôi dưỡng, vun bồi theo thời gian, tại sao chồng tôi không nghĩ đến điều đó? Vợ chồng son đã lãnh đạm, đến khi có con và chuỗi ngày dài sau này, tôi không biết phải sống làm sao. Việt An (Bình Chánh) |