Khi tính sổ tiền ở bất kỳ một cửa hàng KFC nào trên khắp thế giới; cô thu ngân sẽ nói với người mua hàng: “Anh (chị) đưa X đồng, anh chị đã dùng hết Y đồng, tôi trả lại anh (chị) Z đồng”

Tôi nghĩ, ở đây phải tìm ra nhân tố chủ chốt trong bán buôn. Bằng chứng là hai năm 2008-2009, Việt Nam được xếp loại “hấp dẫn nhất”, nhưng số nhà đầu tư vào thị trường bán lẻ cũng không tăng đột biến.
Với thực phẩm chẳng hạn, sẽ hình thành các siêu thị thực phẩm tươi sống riêng, siêu thị hàng khô, siêu thị đồ đông lạnh riêng. Ở nhiều nhà nước từ lâu đã có mô hình kinh doanh chuyên biệt đủ thứ sản phẩm, từ thuốc cho đến cây xanh, đồ gỗ, sơn, xi măng, giấy dán tường.
Đương nhiên các hội viên phải đóng một khoản phí cố định, nhưng hiệp hội hoạt động trên cơ sở phi lợi nhuận và nguyên tắc hàng đầu là minh bạch.
Một số chủ doanh nghiệp nội chấp nhận với quy mô gia đình hoặc sớm có suy nghĩ thu tiền về an hưởng tuổi già. ĐÀO XUÂN KHƯƠNG. Họ đã mở tới 65 - 70 nhà phân phối trên toàn quốc. Mà muốn có lợi nhuận cao thì chỉ có 3 nguyên tố xem như 3 chân kiềng: mua rẻ, bán nhiều và chống thất thoát. Thiết lập quy trình chuẩn Tuy các doanh nghiệp Việt chưa thật sự để tâm đến việc thành lập hiệp hội người mua hàng, nhưng tôi cho đây không phải việc quá khó.
Procter & Gamble (P&G) đã đầu tư vào Việt Nam từ năm 1995. Tất nhiên, ở đây cũng phải nói đến mục tiêu kinh dinh của chủ doanh nghiệp. Thậm chí ở một số nước như Nhật Bản, các siêu thị tổng hợp đang dần nhường chỗ cho siêu thị chuyên biệt. Chinsu Foods làm gì để được hái quả ngọt như hôm nay? Họ đã dẻo dai xây dựng kênh phân phối trong suốt 10 năm qua.
Khi hội nhập kinh tế, mở cửa thì thế giới đầu tư vào thị trường Việt Nam cũng là chuyện thông thường. Các tiêu chuẩn của họ được ứng dụng thống nhất ở Mỹ cũng như ở Ấn Độ hoặc Việt Nam. Ban sơ họ phải ưng các nhà phân phối bán cả sản phẩm của mình và sản phẩm của đối thủ cạnh tranh.
Vững chắc đến một tuổi nào đó các nhà bán lẻ Việt Nam cũng sẽ phải làm như vậy. Như thế để hàng hóa bán được nhiều, nhà bán buôn phải mở một chuỗi cửa hàng và mua hàng của nhà cung cấp với số lượng lớn để được hưởng mức giá tốt nhất. Bởi lẽ hàng hóa của các siêu thị chuyên doanh cốt yếu được nhập từ cùng nhà cung cấp, rất ít siêu thị phát triển được nhãn hàng riêng; vì thế sự khác nhau căn bản sẽ ở chất lượng dịch vụ.
Thực tiễn, các nhà bán sỉ quốc tế khi vào Việt Nam đều phải tính chuyện đường dài, từ 5 - 20 năm. Tháng 6-2007 họ mở cửa hàng đầu tiên tại TPHCM, nhưng hiện đã có khoảng 40 cửa hàng trên toàn Việt Nam. Vả, bán buôn là một ngành mà muốn nhìn thấy hiệu quả kinh dinh phải mất thời kì khá dài, cho nên việc mở cửa hàng trước tiên có thể chỉ có ý nghĩa nghiên cứu thị trường (trừ khi bạn chỉ làm ăn nhỏ lẻ).
Dần dà, sau 5 - 7 năm, họ bắt đầu tái cấu trúc và đưa ra các tiêu chuẩn cho nhà phân phối, nhân viên, quản lý kinh dinh khu vực.
Thông tin luôn phải có đầy đủ 3 thành tố như thế, rõ ràng chuyện nhầm lẫn là rất hiếm xảy ra. Chỉ những nhà phân phối đủ chuẩn mới tiếp cuộc chơi. 000 cửa hàng trên toàn thế giới. Ảnh: Cao Thăng Lập hiệp hội người mua hàng Để tăng cường sự kết liên, nâng cao khả năng cạnh tranh cho cộng đồng doanh nghiệp bán sỉ trong nước, nhiều diễn đàn nói về vấn đề liên kết giữa các doanh nghiệp Việt quá nhiều, nhưng thực tại chưa làm được bao lăm.
Khi còn làm tổng giám đốc Melinh Plaza, tôi đã phát hiện ra rằng ở nước ngoài những hiệp hội như vậy rất phổ quát. Đó là họ chưa xây dựng và đảm bảo tuân thủ đúng một quy trình vận hành chuẩn mực. Một giải pháp nữa, dành cho những người “lười” hơn và tiềm lực hạn chế hơn, là liên kết dùng chung một thương hiệu phê duyệt hình thức nhượng quyền (franchise).
Đơn cử như 100 cửa hàng bán buôn có thể tập hợp lại để mua sữa trực tiếp từ Vinamilk và được hưởng chiết khấu cao nhất.
Chính thành thử, rất khác với các nhà bán sỉ lớn trên thế giới, nhiều doanh nghiệp nội mở cửa hàng trước hết thì kinh doanh tốt, nhưng cứ sang đến cửa hàng thứ hai, thứ ba lại chệch choạc, thua lỗ. Bước tiếp theo là họ áp đặt quy trình bán hàng theo đúng 11 bước, phải giao hàng theo lộ trình phân phối (MCP), phải khai triển chương trình trưng bày.
Việt Nam hiện mới có các siêu thị chuyên biệt về hàng điện máy, điện thoại di động. Tôi rất muốn nhấn mạnh yếu tố có thể coi là “xương sống” cho thân thể doanh nghiệp, cũng là khâu yếu nhất của doanh nghiệp nội hiện thời. Đặc điểm của kinh doanh bán lẻ là bán kính phục vụ chỉ trong khoảng 5km. Muốn làm được việc này phải có “người cầm cờ” có uy tín và giỏi chuyên môn, để khoảng nguồn hàng, thương lượng với đối tác.
Đừng quá nặng nề khái niệm “làm thuê” Có quan điểm đặc biệt lo ngại về khả năng “các doanh nghiệp bán sỉ nội sẽ phải cam phận làm thuê”, nhưng tôi không nghĩ nặng nề như thế.
Tuy nhiên, theo một nghiên cứu của GS Masayoshi Maruyama (Trường Đại học Kobe, Nhật Bản), thời gian tới thiên hướng chuyên biệt hóa trong nhiều lĩnh vực khác cũng sẽ xuất hiện ở các thành phố lớn của Việt Nam.
Có vẻ như ý chí dựng nghiệp lớn của doanh nghiệp nội còn chưa phổ biến và thiếu sự mạnh mẽ. Yếu tố này sẽ được người tiêu dùng cân nhắc đầu tiên khi đưa ra quyết định mua hàng ở đâu.
Mèo nhỏ bắt chuột nhắt Trong khi còn chưa đủ lực để kinh dinh đa ngành với quy mô lớn thì mô hình siêu thị chuyên biệt có thể là hướng đi tốt cho các doanh nghiệp Việt.
Nếu chưa có chuỗi, chưa thể mua hàng với số lượng lớn để tự tiêu thụ thì giải pháp hợp lý là thành lập hiệp hội những người bán buôn nhỏ để mua chung từng khối hàng lớn từ nhà sản xuất. Tuy nhiên, điều cần lưu ý đối với loại hình siêu thị này là để có thể làm vừa lòng khách hàng (và từ đó phát triển công việc kinh doanh), ngoài nguyên tố chất lượng sản phẩm, chất lượng dịch vụ cũng rất quan yếu.
Đó là lợi nhuận. Tôi vẫn nói vui là “ông lớn” đế đô của ngành bánh kẹo Việt Nam rất nên dè chừng ông bạn này! Thị trường bán buôn tại Việt Nam có tiềm năng lớn. Được thành lập vào năm 1996 và vào tháng 9-1997 mới mở cửa hàng trước nhất tại Hàn Quốc, nhưng TOUS les JOURS - chuỗi kinh dinh bánh tươi cao cấp và cà phê đã đạt đến con số 100 cửa hàng và năm 2008 đã có tới 1.