“Quả thật, muốn chồng là gentleman thì vợ phải là lady!” - nàng mủm mỉm thầm nghĩ
Nàng lúc ấy mới bừng tỉnh , nhìn chồng đăm đăm, rồi bất thần nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn chồng yêu!”. Thế hóa ra nhà và vợ là cái thùng rác của chàng à, là nơi chàng trút hết những bực dọc và không vui, là nơi chàng muốn làm gì thì làm à? Chàng quên là nàng cũng là một cá thể khác chàng à? Nàng cũng có nhu cầu được chàng đối lịch sự và ngọt ngào chứ! Nàng đau đầu nhức óc mà chẳng nghĩ ra cách nào để đả thông tư tưởng cho lão chồng.
Vẫn là chàng và nàng đấy thôi nhưng chắc chắn so với lúc trước đã có sự biến đổi tinh tế trong nghĩ suy của mỗi người. Rồi lại thế này nữa chứ, mỗi khi chàng muốn hỏi gì thì đều nói trống tuếch. Một hôm, 2 vợ chồng nhà nàng dẫn nhau đi chơi trong trọng tâm thương nghiệp. Nàng quắc mắt lên: “Anh hỏi ai đấy?”, thì chàng lại giả lả: “Ơ, thế nhà có mỗi anh với em, không hỏi em thì hỏi ai?”.
Nàng đang lơ đãng ngắm xung quanh thì một cảnh tượng đập vào mắt nàng. Rồi chàng lúng túng, đến nói cũng lắp bắp: “Không có gì… Em là vợ anh mà!”. Ngỡ ngàng nhìn vợ , rồi ta bỗng giật thột nhìn lại mình. Sau đó, chàng trong dạng gần nude, đường hoàng bước vào nhà tắm. Nàng lúc ấy dĩ nhiên là cũng hùa vào cười cợt trên nỗi thống khổ của cô gái khác, nhìn lại bồ mình tự hào khôn kể xiết.
Cả bữa ăn không nói được câu nào, đặc biệt chẳng được một lời khen. Ăn cơm xong, chàng xoa bụng, ợ một cái rõ to rồi bình thản vắt chân lên ghế, há miệng rõ to xỉa xỉa, hãn hữu lại nhổ nhổ, khạc khạc, phát ra những âm thanh rất. Nàng chán chường với cái mớ lí luận của chàng. Mỗi khi hộ tống nàng đi đâu mà gặp anh chàng nào ăn mặc xuề xòa, chàng lại chỉ trỏ giả vờ chê bai : “Em nhìn kìa, đi chơi với người thương mà úi xùi quá thể! Không giữ thể diện cho người yêu gì cả!”.
Nàng lúc ấy mới bõ bèn câu “cười người hôm trước hôm sau người cười” và chỉ biết ngùi ngùi than rằng: "thương ôi, chồng 'oanh liệt' nay còn đâu?”.
# Bằng hành động còn gì! Thấy ăn nhiều thì là ngon chứ lại còn đòi khen nữa! Vợ chồng mà khách sáo thế à?”. Tất nhiên những thứ kia, trên đường đi chàng tiện đâu quăng đó. Thí dụ như: “Nước!”, “Chìa khóa đâu?”, “Đói quá, được cơm chưa?”. “Sao anh cứ nói rỗng tuếch vậy, nghe không xuôi tai tí nào!” - nàng bất mãn.
Cứ thế này thì lâu dần nàng cũng chẳng bảo đảm được mình có chán chồng không nữa (Ảnh minh họa). Vậy mà chàng ngồi vào bàn ăn, thấy nhiều đồ ăn ngon hợp khẩu vị, mắt sáng lên rồi ngồi tì tì đánh chén đến no kềnh càng bụng.
Nàng đứng thần người ra mất mấy phút. , Thanh thoát được chứ! Trên công ty cả ngày đã phải nói nói cười cười, tức cũng chẳng dám xả, về nhà em cũng bắt anh như vậy thì chắc anh phát điên mất!”. Chàng trai cũng cười lại và 2 người họ nắm tay nhau khoan thai đi, chốc chốc lại cười trò chuyện gì đó rất ý hợp tâm đầu.
Chàng nghe chính miệng vợ thốt ra câu nói lạ lẫm xưa nay chưa từng có cũng bị đứng hình mất mấy chục giây
Nàng hì hụi nấu cho chàng một bữa ăn ngon mê ly, bao nhiêu mồ hôi, công sức và cả máu (không cẩn thận cắt ngay vào tay, máu tứa ra). Đã thế thì thôi, về nhà hơi tí là cáu gắt, gắt chán xong thôi, lại cười tí tởn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Chàng khựng lại vài giây vì chưa bao giờ thấy vợ… "tình củm" như vậy, nhưng nhanh chóng cười tươi hớn hở, kéo tay vợ dắt đi. Cho dù nàng có lượn qua lượn lại, nhắc khéo nhắc thẳng chán chê cũng chẳng nhận được lời khen nào gọi là có từ đức ông chồng cả.
Thái độ đó khiến nàng tức nổ đom đóm mắt. Nhưng khi được thăng lên chức “vợ”, đúng là chuyển chức danh thì đối đãi cũng hoàn toàn khác biệt.
Chàng liền vươn tay kéo mạnh nàng về phía mình, tránh cho nàng một cú va ngoài ý muốn.
Còn cái chuyện chàng ngoáy mũi trước mặt vợ rồi bôi phứa ra sofa hoặc những hành động vô duyên , sơ ý tứ của chàng thìa là chuyện cơm bữa, nàng chán chả muốn đề cập tới nữa.
Nàng chỉ còn biết nhăn mặt khó chịu sau bao lăm lần nhấc vẫn chưa chừa. Nàng chủ động nắm tay chàng thật chặt. Lên án thì bảo: “Về nhà với vợ là thoải mái nhất rồi, xúc cảm có sao phải biểu đạt ra thế thì trong người mới thảnh thơi.
Đi làm về, chàng liền quăng giầy mỗi chiếc một nơi từ ngoài bậu cửa, vừa vào nhà vừa tháo cà-vat, cởi sơ-mi, cởi quần dài, vào đến phòng ngủ là vừa hay còn mỗi chiếc quần cụt, thả ra nốt xoắn thành hình số 8 trên sàn là xong. Nàng mặc đẹp thì là chuyện của nàng. Nàng nhớ lại, tuồng như mình cũng chưa khi nào nói cảm ơn chồng, ít khi nói những lời ngọt tình tứ với chồng mà toàn thấy là cáu gắt và ca cẩm.
Và nghe đâu nàng ở nhà cũng ngay đầu bù tóc rối, diện mấy bộ đồ ngủ cũ nhăn nheo thùng thình… Nhiều nhiều điều nữa, dường như nàng cũng có khá khẩm hơn chàng là bao lăm đâu! Chàng thấy vợ đứng thần người ra, có 2 đứa bé đùa nghịch, đuổi nhau sắp va vào nàng mà nàng không phát hiện ra.
Vợ ca cẩm thì phản biện: “Anh trình diễn. Chàng trai đi bên cạnh liền cúi xuống nhặt đưa lại cho cô, cô nhoẻn miệng cười rõ duyên: “Cảm ơn anh!”.
Một cặp đôi phía không xa, cô gái đang bước đi thì làm rớt chiếc khăn. Chàng cũng chẳng bao giờ được một câu khen, phỉnh vợ bao giờ. Trước đây, chàng của nàng mỗi khi hò hẹn đều áo xống lượt là, đầu tóc xịt keo bóng láng, người còn thoang thoảng mùi nước hoa đầy nam tính và mê hoặc.
Chàng đích thị là "gentleman", là "người đàn ông oanh liệt" trong lòng nàng. Thật là mất mỹ quan chưa từng thấy.
Ừ thì đã đành lão ấy vẫn yêu vợ thương con, nhưng cứ thế này thì lâu dần nàng cũng chẳng bảo đảm được nàng có chán lão không nữa.
Đau tai. Ta bỗng xót lòng, tự hỏi ta lâu nay có vô tâm, bổ ích kỷ quá không?.